Một kỷ niệm đáng nhớ nữa mà ông san sẻ: Hồi ấy ông có cô con gái học ở Trường mầm non Thợ Nhuộm
Một hôm, cô giáo biết bố nó là nhạc sĩ nên xúi về bảo bố viết về trường mình. Giải thưởng của dân chúng trao tặng, đó là tình cảm yêu mến của quần chúng. Ngày nay, dù là ở Tây Nguyên hay ở đồng bằng, miền xuôi hay miền ngược, khán giả đều biết đến và yêu thích giai điệu hóm hỉnh, vui tươi của “Chú voi con ở bản Đôn”.
Trong lòng ai cũng phấn khởi được tận mắt nhìn thấy những chú voi Buôn Đôn. Ông cùng nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn, nhạc sĩ Hoàng Vân đến nơi thì được nghe các cán bộ kể chuyện về những con voi được thuần hoá ở Buôn Đôn.
Nhưng khi đoàn tới Buôn Đôn thì đàn voi lớn đã theo những người trong bản lên rừng hết, quanh bản chỉ còn lại những chú voi con. Nó "dọa" yêu rằng nếu bố không viết thì con không đi học đâu. Sáng tác từ chất liệu dân ca Chúng ta biết đến những ca khúc: Con kiến mà leo cành đa, Bà còng đi chợ, Gánh gồng gánh gồng, Cái cò đi đón cơn mưa, Tu hú là chú bồ các, Rềnh rềnh sờ sờ, Con chim chích chòe… là những sáng tác từ những khúc hát đồng dao dựa trên những câu văn vần cổ và âm hưởng dân ca của các vùng quê.
“Đó là giải thưởng cao quý nhất mà ông đã đạt được trong quãng thời gian sáng tác nhạc. Bài hát đã nhanh chóng được các em đón nhận một cách nhiệt thành, và còn được ngân vang đến Ngày nay. Nhạc sĩ Phạm Tuyên có nói với mọi người trong đoàn một câu: “Không có voi to thì viết về voi con”. Một trong những nhánh tươi nõn ấy, ông dành hiến dâng cho trẻ em".
Bài hát trở thành niềm kiêu hãnh, và biểu trưng của người dân Đắc Lắc. #, Điều mà không phải nhạc sĩ nào cũng có được”, ông san sớt niềm tự hào. Thi sĩ Trần Đăng Khoa viết: "Phạm Tuyên là một đại thụ có nhiều cành, nhiều nhánh, mà nhánh nào cũng vạm vỡ và sum suê.
Nhạc sĩ Phạm Tuyên Lấy chất liệu từ cuộc sống đời thường Hồn nhiên, tinh khiết, dễ hát, dễ nhớ, đó là những đặc điểm dễ nhận ra trong các bài hát cho thiếu nhi của ông.
Bức phù điêu được nhạc sĩ treo vào nơi trang trọng nhất trong căn phòng. Khúc hát đồng dao đã làm được điều đó, lúc chơi đồ hàng đóng giả bà cháu đã có bài hát Cái bống, lúc nghịch ngợm thì có Ba bà đi bán lợn con.
Sau khi “Chú voi con ở bản Đôn” ra đời, năm 2001 cán bộ và nhân dân Đắc Lắc đã mời nhạc sĩ quay trở lại thăm Tây Nguyên. Ca khúc mau chóng được mọi người trong bản thuộc và hát mọi lúc, mọi nơi.
Lê Đăng. Không chỉ các em thiếu nhi mà ngay cả các cụ già cũng gật gù nhẩm theo nhạc điệu “Chú voi con ở bản Đôn”. Và thế là ca khúc "Trường chúng cháu là trường măng non" ra đời. Ngay từ khi ở chiến khu Việt Bắc ông đã có Em vào thiếu sinh quân, Lớp học rừng (1950), Thiếu sinh quân ở một nơi thật vừa (1950), tiếp theo là Tiến lên sum hiệp (1954) với lời lẽ nhẹ nhàng mang tính mong ước, với tình cảm tinh khiết nhưng thật thiết tha “Tiến lên sum hiệp em ao ước bao ngày, xứng cháu Bác Hồ dựng xây nước sau này…”.
Hay chính từ khúc hát mà các em sáng tạo ra các trò chơi, đóng kịch nhập vai như: Bà còng đi chợ giời mưa… Những điều rất đơn giản như vậy đã tạo nên tiện loại ca khúc mới được trẻ con ưa thích.
Tưởng ông chỉ nói chơi vậy thôi, nào ngờ nhạc sĩ sáng tác được bài hát về những chú voi con thật. Ngay tối hôm đó bài hát: “Chú voi con ở bản Đôn” đã chào đời. Nhạc sĩ Phạm Tuyên tâm sự: “Theo trào lưu mới, các bạn nhỏ giờ rất thích ca khúc quốc tế, các nhạc sĩ phải bắt kịp được gu đó, các bài hát đồng dao tuy dựa vào lời cổ, được thổi vào một âm hưởng dân gian nhưng vẫn có một số tiết tấu rộn rã, dễ nhớ, dễ hát nên đã đi vào lòng bạn nhỏ yêu nhạc”.
Ông còn quan niệm rằng: “Cái khó của ca khúc thiếu nhi là phải thích hợp ngay cả những lúc các em vui chơi”. Và chẳng bao lâu sau, ca khúc này lan rộng trong Nam ngoài Bắc và nhiều nơi các em còn cải biên lại theo nguyện vọng dễ thương của mình như "Trường của cháu đây là trường Hoa Sen", hay "Trường của cháu đây là trường Hoa Cúc tuổi mười ba"… Trong tổng số đồ sộ hơn 600 tác phẩm của nhạc sĩ Phạm Tuyên, có hơn 200 tác phẩm viết cho thiếu niên, nhi đồng.
“Khi về, đích thân chủ toạ UBND tỉnh Đắc Lắc tặng cho tôi bức phù điêu hình ảnh chú voi bên cạnh có một đôi trai gái và hình ảnh nhà rông biểu tượng của Tây Nguyên”, nhạc sĩ Phạm Tuyên kể lại.